Poor u!
Hắn là một cựu học sinh và là member của diễn đàn Nguyễn Thượng Hiền, tôi quen hắn vào một ngày mồng hai tết, nếu nhớ ko lầm thì vào năm 2007 thì phải. Tôi có thể nói rằng, hắn khá am hiểu, bề ngoài cũng ok và có thể kết bạn dc.
Gần 3 năm rồi chứ đâu phải ít, cũng hay chat chit for fun, gặp nhau đi chơi cũng dc 2 lần
) Và hôm nay, là ngày hắn viết hai chữ “vĩnh biệt” lên màn hình chat một cách trẻ con và đáng thương hết sức.
Vì đâu? Vì chủ động pm rủ đi chơi mà tôi ko đồng ý àh? Hay có một chút tàn dư j` đó của lần đi trước? Tôi thật sự còn rất tôn trọng hắn cho tới hôm nay, bất kể trước đó tôi cho rằng hắn có hành động thiếu suy nghĩ với tôi.
Nghĩ cũng thật là tức cười, tự hắn pm, tự hắn chửi, có hay ho gì chứ, vì không có lửa thì sao có khói, tới một phép lịch sự tối thiểu còn không có được nữa là.
Tôi coi trọng cái đầu trí thức, coi trọng cái suy nghĩ mà người khác có thể cho là lố lăng điên rồ của hắn, nhưng tới giờ thì tôi không thể không cho rằng những việc hắn làm chỉ để cho hắn, chỉ để thoả mãn cái suy nghĩ “bất thường” của hắn.
“Bực như chó” àh, tại sao lại tự nói mình giống thú thế kia
)
Tôi không phải con người dễ dãi. Tôi có thể viết nhiều hơn, nhưng nói cho anh biết rằng, tôi chẳng cần phải làm thế, vì chẳng bao lâu, những người xung quanh anh sẽ nhận thấy được những gì tôi đã thấy.
Và trong mắt tôi, anh chẳng là cái đinh gì cả, hiểu không?
A little love
Greatness as you
Smallest as me
You show me what is deep as sea
A little love,little kiss
A litlle hug,little gift
All of little something.these are our memories
You make me cry
Make me smile
Make me feel that love is true
You always stand by my side
I don’t want to say goodbye
You make me cry
Make me smile
Make me feel the joy of love
Oh kissing you
Thank you for all the love you always give to me
Oh i love you
20.10
Là món sushi sáng sớm dành cho ” my mother in law”, là một cái sinh nhật đơn giản
Là món quà tặng mẹ mà mẹ tưởng đã quên rồi.
Là chiếc áo chị anh tặng, wên mất một lời chúc, vì hôm nay cũng là ngày cho chị
Là cái nhăn nhó bí xị của anh vì anh giả vờ nói anh đi lấy đồ, vì em lo, vì em đóng cửa lại làm anh không có chìa khoá mở, vì làm vỡ mất kế hoạch dành cho em, và vì nó giống cái cảm giác lần trước anh làm em đợi đưa heo con cho anh, nên em rất hiểu
Và là bông hoa muộn anh đưa
e đã cắm nó trên bàn máy tính của em.
:(
Sáng sớm mở mắt đã phải chạy ù lên công viên Gia Định học bóng chuyền, bụng đói meo, học mệt lừ, đỏ cả tay, mỏi cả chân. Trông pé Ti bùn bùn, chắc là do tập chưa tốt.
Sau khi tan học xong, chạy vèo đến trường họp phụ huynh cho bé Nhóc, vừa đói, vừa mệt, áo quần thể dục sau một buổi tập mồ hôi cũng bốc mùi @>@
Cứ tưởng sẽ được tắm và nghỉ ngơi sau khi về nhà, nhưng tiếc là bị kúp điện, nóng không thể chịu nổi >”<
Đồng thời, trong lúc cầm điện thoại nhắn tin đi xuống cầu thang đã bị con mèo từ cái thùng giấy nhảy phóc ra, thế là té cầu thang, chân lại bị đau tiếp và điện thoại thì vỡ làm 5 mảnh, chân thì không thấy đau, nhưng nhìn cái điện thoại te tua thấy mà thương. Thế là trong 1 tháng phải sửa điện thoại đến 2 lần.
Đã thế mẹ lại thêm dầu vào lửa, tức quá chẳng buồn xin tiền nữa. Chạy vù ra chỗ sửa điện thoại ngay, thiếu điện thoại 1 ngày là không thể chịu nổi nữa rồi. Trong 1 tháng mất 500k cho con dế của mình, huhuhu. Tình hình tài chính gần như khủng hoảng sau sinh nhật, thêm mấy ngày te te tung tăng với mấy bé và giờ là cho con dế.Thật là khổ quá đi, đang có rất nhiều dự định và sắp tới muốn sắm sửa vài thứ. Hic hic…
Chiều ở nhà còn không được yên. Hai thằng cha người quen của mẹ say xỉn vào nhà chơi, làm cả nhà xáo trộn, cãi lộn, papa nổi trận lôi đình và mẹ thì lên cơn mệt tim đuối phờ râu. Không được chứng kiến nhưng được bé nhỏ xíu kể lại sau khi đi ăn với anh về.
Ta cũng đuối và mệt phờ râu sau buổi sáng, 3 lần chạy ra chạy vô cửa hàng điện thoại, đưa đón em đi học, lội nước và nhức đầu hai thằng cha kia. Tối nay sẽ không học, chỉ tiêu là sáng mai làm xong 5 phần Grammar, tối mai nghe xong 2 bài Listening, chuẩn bị cho tiết Speaking của t4, viết xong 2 bài essay của Writing trước t5, đọc từ trang 20 đến trang 60 của môn Reading trước t7.
Và đồ mập lệnh cho đồ heo thường xuyên thúc giục và nhắc nhở mập học để không bị phân tán tư tưởng vào những thứ khác. Plè
One year commemoration of love.
31.10.2006, cô gặp anh lần đầu tiên tại offline Da Vàng. Ấn tượng về anh lúc đó là một người nhỏ con và là admin của Nguyễn Thượng Hiền.
23.09.2007, cô mời mọi người trong diễn đàn đi dự sinh nhật lần thứ 17, anh tặng cô một cái khung anh nhỏ màu xanh. Lúc này cô đã là MOD của box sức khoẻ và tiếp xúc với anh nhiều hơn.
18.08.2008, những cái tin nhắn liên tục mỗi ngày, những cuộc hẹn xem phim và ăn uống mỗi tuần đã trở nên quen thuộc, rồi tới “một lúc nào đó”, cô cảm thấy ko thể thiếu nó để rồi nhõng nhẽo trong một lần đi xem phim với anh “ tại vì tối hôm qua anh ko nt với em, nên em….”
23.09.2008, sinh nhật lần thứ 18 của cô
Anh hay gọi cô là Thò Thò, và anh lúc đó thì “giả bộ” chẳng biết thò thò là gì.
“- Cho e 5s để thò thò.
-…u..hm..
Cô dang 2 tay choàng qua bụng anh, xiết thật nhanh, thật nhẹ. Tay trái cầm ly kem đang tan dần trong bịch đá, tay phải cầm con Mập bông là quà tặng sinh nhật. …. Cô buông nhanh, cười cũng nhanh và chạy vào nhà cũng nhanh nữa.
Rồi cô nhận dc tn: “lần sau thò thò 10s lun nha Mập”
Cô cười.”
(entry 20.05.2009)
02.10.08, một ngày khiến trái tim cô rạo rực và vui sướng với cái cảm xúc thật lạ mà anh mang đến. Là ngày quyết định được rằng anh sẽ là “hoàng tử” của cô. Cho đến bây giờ nhớ lại, cứ như những cảm giác đó mới vừa đến tức thì. Cô hạnh phúc vì những tình cảm mà anh dành cho cô.
Và thế là đã tròn 1 năm kể từ ngày ấy. Cô vẫn luôn tin tưởng vào sự lựa chọn của mình, vào anh, vào tất cả những gì tốt đẹp và hạnh phúc nhất mà cô với anh từng ngày vẫn đang xây đắp, và yếu tố cuối cũng sẽ là thời gian.
Sau tất cả, chỉ muốn nói với anh rằng “ em yêu anh”. Mừng cho tình yêu của mình tròn một tuổi
Happy my 19th birthday!
I love u all ^^
Đầu tiên, là cái thậm thò thậm thụt của mẹ bước vào phòng để đặt quà lên bàn máy tính của nó. Nó hí hửng khi bóc quà ra, lời chúc của mẹ thật đáng yêu và món quà cũng thế. Một đôi bông tai bạch kim mẹ dặn phải đeo cho tới hôm “chống lầy”
Con cảm ơn mẹ!
Nó cầm điện thoại lên, một vài cái tin nhắn đã đến từ hôm qua, nhưng nó đã tắt chuông để giấc ngủ thật ngon nên chưa kịp đọc. Cám ơn Hó-nì vì cái status mấy ngày để sẵn, cái tin nhắn nửa đêm lúc 0h1p, con rối thỏ và heo, thêm cái túi xách thật dễ thương nữa
Cảm ơn gia đình Honi đã mừng sn nó bằng bữa tiệc nho nhỏ ở Hoa sứ, chỉ tiếc là chụp dc có vài tấm hình thoy
Cái tn đầu tiên trên facebook là của anh Nam, 3 năm ròi, năm nào anh cũng chúc sn nó. Thax anh, thax con Ti khìn ( con này hay gọi nó là Pi gấu nên sinh nhật cũng tặng cho nó con gấu, pà mài), thax chị Na gà, con Nhoi, bro Thi, ss Diep và My, chụt chù, nợn, a2, orc …blahh blah…Tới cái Barn buddy trên facebook cũng tặng cho nó cái bánh kem trị giá 10.000 coins, haha.
Cuối cùng, ko thể quên dc chính là cái nhóm đại học nhí nhố của mình, gồm có Ti, Kỷ, Ri, Nhoi và Pi – một thànhj viên cực VIP
hé hé hé, sẽ cố gắng up hình nhanh cho mấy kưng “ín joỳ”.
Cảm ơn tất cả những gì mà mọi ng` dành cho nó :X
Chuyện nhỏ?
Tôi có một bữa ăn cơm với gia đình anh hôm thứ ba vừa rồi. Nhà anh có ba người, anh, mẹ và chị anh. Đây không phải là lầu đầu tiên tôi nhìn thấy điều này, mà từ rất nhiều lần trước. Tôi cũng đã góp ý với anh về chuyện này, đó là hay to tiếng với mẹ. Thật sự tôi hiểu đó là sự vô ý thôi chứ chẳng có gì, có lẽ anh cũng biết dc điều đó và tôi cũng khá vui, vì anh cũng đã hiểu được rồi thay đổi chút ít.
Chị anh, lớn hơn anh 5 tuổi, chị cũng đi làm, theo tôi được biết thì chị hiểu hiết rất nhiều, chị cũng hay “xét nét” người khác đôi chút. Tôi nhìn thấy ở chị một cái j` đó “chán chường” lắm, không giống như stress vì công việc, mà cũng chẳng biết có phải chị khó chịu vì tôi không. Bởi lẽ ko chỉ lần này và ở những lần trước, lúc tôi gặp chị, đa phần đều thấy chị không vui, hay khá “nghiêm”, và thậm chí hay hơi to tiếng với mẹ chị. Tôi nhìn thấy vẻ mặt vui vẻ hớn hở của mẹ chị khi khoe tấm hình thời xưa được một người bạn trên blog làm cho, lúc đó bác hăm hở khoe nó, tôi chỉ nhìn thấy ở chị một bái nhìn dè bỉu và “xời” một tiếng. Tôi cũng chẳng biết mình nghĩ có đúng hay không, nhưng thật sự là tôi nhìn thấy điều đó. Có vẻ như chị không quan tâm tới niềm vui của mẹ thì phải. Thật sự thì cũng thấy hơi lạ. Lúc mẹ chị ngồi vào bàn ăn sau chị, tôi cũng nghe chị “nói” to: “ ăn nãy giờ rồi mẹ ơi” và nghe hơi nhắn nhó một tí. Và còn nhiều những lần khác, lúc nghe điện thoại với anh, có khi tôi nghe tiếng chị to lắm, tôi cũng có hỏi anh và tự thấy rằng liệu có đáng phải như thế? Chắc có lẽ tôi không quen với điều đó và bác cũng quen rồi chăng? Vì thấy bác chẳng nói gì, hình như bác cũng chẳng quan tâm đến những thái độ hay cử chỉ đó. Tất nhiên ai cũng có những lúc bực mình, suy nghĩ trẻ con và nóng nảy một tí, nhưng thường thì chỉ trong những chuyện to tát. Tôi cũng hay khó chịu về mẹ lắm, nhưng ít khi to tiếng, có khi mẹ làm tôi “tức điên lên” tôi cũng chỉ trả lời với mẹ một câu đủ để mẹ hiểu tôi khó chịu rồi sẽ đi lên lầu hay tự tìm chỗ khác ngồi 1 mình xả nó ra. Có khi tôi tâm sự với anh hay bạn tôi, viết và nói tất cả những suy nghĩ khó chịu, lời lẽ có hơi thô lỗ một tí, nhưng ròi sẽ dc an ủi và mọi chuyện sẽ ok hết. Tất nhiên, mẹ sẽ không nghe thấy và buồn. Và rồi sau đó tôi bình tĩnh lại, tôi sẽ nghĩ thoáng hơn, thấy chuyện chẳng to tát gì, thậm chí còn thấy rằng may mà mình đủ bình tĩnh để không phải thốt ra với mẹ lúc nóng giận đó. Tôi không quen với việc xét nét và đánh giá người khác, vì tôi biết mình cũng có những lúc “vô tư” và có những sai sót nhỏ, tôi cũng mong có ai đó nhắc nhở mình nếu người ta thấy khó chịu về tôi. Tôi không phải là người thẳng thắn hoàn toàn, nhưng một phần trong tôi là như thế.
Và tôi cảm ơn anh, vì hay chia sẻ với tôi nhiều thứ, sau những lúc anh vỗ về an ủi, tôi thật sự cảm thấy ổn hơn rất nhiều.
Đây chỉ là điều tôi thấy trước mắt, liệu có còn một nguyên nhân sâu xa nào đó khác lý giải cho những điều tôi thấy hay không? Cho một người thỉnh thoảng trách người khác có những cử chỉ “vô tư” mà không biết rằng mình cũng có thể mắc phải .
Đôi dép.
Hôm nay – cũng đôi dép này, đôi dép mà có lần đi gặp anh Sĩ cách đây hơn 2 tháng, anh đã nhắc nhở rằng: em ko nên mang dép thế này, thứ nhất là trời nắng sẽ bị đen chân, thứ hai là đi ngoài đường va chạm này nọ, dễ bị trầy xước chân lắm. Anh có một người bạn làm bên shop giày dép rất ok và sẽ mua tặng em một đôi
. Và 2 người còn tám về việc mang bao tay khi ra đường
…
Và hôm nay, đmới thấy lời anh nói thật đúng, ko phải chỉ hôm nay mà những lần trước nữa. 5 lần em đi với “ảnh” thì hết 4 lần chân bị va chạm, ko bị quẹt người này thì cũng chạm trúng người khác, ko bị trầy thì cũng bị giẫm lên, ko nhẹ thì nặng, ko chân trái thì chân phải. Thấy mà thương
) Và lần này bị nặng hơn một tí. Kế tiếp đó chẳng có lấy một lời ăn ủi nào, mà thay vào đó là lời cằn nhằn : khổ wá…blah blah. Chẳng biết do vô ý rồ ga mạnh hay vội vội vàng vàng đi ăn với bạn nữa. Nhưng nếu chậm chậm thì cũng ko đến nỗi.
Tiếp theo là màn dt khùng và quăng đồ giữa đường, người ta nhìn nhìn ngó ngó mình như nghĩ 2 đứa này chắc cãi nhau hay gì đó. Nhiều khi cũng tự nghĩ, cho dù mình vẫn còn chưa chín chắn lắm, còn trẻ con, nhưng nếu bị như vậy, sẽ dừng lại đâu đó, xử lý từ từ. Mình biết trân trọng những gì người khác mua cho mình cũng giống như mình tự đi làm kiếm dc tiền và mua sắm nó, hơn nữa lúc đó ko phải đang đi một mình, mà là đang chở theo một người khác. Lần này thì chẳng có cảm giác gì nữa, giận àh? ko phải. Buồn àh? cũng chẳng biết nữa. Nhưng nếu còn xảy ra nữa thì cũng chẳng lấy gi` làm lạ, cứ như bị “chai” rồi
Cứ như đã sẵn sàng với những tình huống xấu nhất vậy
Nói chung là kệ, đi nằm trước đã tính sau.
Bé nhỏ xíu.
Sở dĩ gọi bé như thế là vì bé nhỏ nhất nhà, tuy bé ko phải là em ruột của chị nhưng chị rất kưng ( ngoại trừ lúc hay lục lọi và phá đồ của chị, plè. Thỉnh thoảng còn nói nhiều và đùa dai nữa
)
Bé hay hỏi chị “hôm nay búp bê mặc đồ gì?” những lúc thấy chị chơi pet và ngày nào bé cũng đòi chị “chơi búp bê” cho bé xem. Nhìn bé khoái chí lắm
. Bé vẫn nhớ thứ 2 đầu tuần là có đồ đẹp và nhắc chị. Bé hay la lớn “ chạy…nhảy…xịt khói” khi đua “búp bê pet” và chị đã thống nhất rằng khi con “búp bê” té là do nó bị “tuột quần”.
Bé biết chị thích màu hồng, mỗi ngày đi tắm bé đều chọn những bộ áo quần màu hồng mặc hết. Rồi một hôm, sau khi bé đã mặc hết đồ màu hồng, lại lăn tăn hỏi chị còn thích màu nào nữa ko, thế là bé lại tìm đồ mặc tiếp nữa. Có hôm bé kể cho chị nghe một buối sáng ra chợ thấy có cái cài tóc màu hồng, hình con thỏ trắng, bé muốn mua cho chị lắm mà nhút nhát ko xin mẹ.
Hôm Chủ Nhật thấy chị đi chơi về tối, bé thấp thỏm hỏi mẹ sao chị đi lâu. Chị nói lúc về sẽ mua đồ ăn lặt vặt cho bé, mà lại quên mất. Bé hơi bí xị làm chị phải cho pé hai ngàn ăn bánh
thương ghê!
Hôm nay đi học về, bé mua tặng cho chị một bình bong bong xà phòng màu hồng bé tí xíu, thổi ra bong bong cũng tí xíu, xinh lắm, thích lắm ^^
Bé hay kể chuyện cho chị nghe nữa, đọc nhiều mà không mệt, bé quấn quit với chị nhiều hơn lúc mẹ đi vắng…và cứ thế, mỗi ngày đòi chị cho bé chơi chung. Chị cưng bé!
















