Ngọc Thư ‘s weblog

Để chuẩn bị cho những ngày Tết, ông bà nội sẽ nấu bánh tét, ông thì lau lá, bà thì trộn nếp, và 2 ông bà gói chung, sẽ không có nước dừa như của miền Nam nấu, nhưng bánh vẫn rất thơm ngon, có cả bánh chay lẫn mặn.

Mình rất thích những ngày này, vì mọi người được tụ hội rất vui.

Lúc ấy, ông nội sẽ nhìn quanh và lẩm nhẩm “Trời, một mình tao mà đẻ ra chừng ni đứa hả bay?” và mình thầm nghĩ phải có bà nội nữa chứ mình ông sao làm ăn j` được! :D [Ông nội mình có đến 10 người con - tức mình có đến 10 cô chú bác í :"> ông có vài chục đứa cháu và đến bây giờ nội đã có chắt gần 2 tuổi rồi :)]

Rồi sau khi chúc tết, nhận lì xì, cả nhà sẽ xúm xít nhau mở sòng bài, cả ông nội, bà nội đều chơi tuốt hết, cô chú bác 1-2 đứa con gì cũng chơi, cũng nhảy tưng tưng lên hoan hô nhau cả. Mình vẫn nhớ có năm nào đó, cả nhà chơi lô tô cùng nhau, già trẻ lớn bé gì cũng cầm miếng giấy và cục phấn chờ nghe đọc số thì gạch, thỉnh thoảng ông bà nội lại nheo nheo mắt la lớn “Từ từ, từ từ, chờ tao tìm với bây” rồi đến khi gạch sót không ù được ông bà lại dỗi “Thôi không chơi nữa, ko chơi nữa, chơi xì lát đi…” và thế là cả nhà lại cười, lại chơi, lại nhảy tưng tưng với nhau…

Tết năm nay cũng thế, cũng cả nhà tụ họp đủ mặt, cũng vui vẻ với nhau, chỉ có điều ông bà già hơn, và chơi ít hơn…

Mồng 1: Năm nào cũng vậy, mình sẽ sang chúc Tết ông bà nội, nhận lì xì của tất cả cô chú bác và chôn chân cả ngày chơi bời ở đó. Năm nay, mọi người đã bắt đầu đòi lì xì của mình rồi, mình cũng mong nhanh chóng đi làm để thực hiện được điều đó :)

Mồng 2: 3 năm rồi, đây luôn là ngày dành cho anh và gia đình anh. Năm nay, lần đầu tiên em được lì xì của chị, có vẻ như mọi thứ cần phải có quá trình ấy nhỉ?

Mồng 3: Đây là năm đầu tiên mọi người kéo nhau qua nhà mình đông đúc đến thế, cũng là năm đầu tiên nhà mình sắm sửa một em Mai xinh tươi cho vui cửa vui nhà. Rồi lại ăn uống nhậu nhẹt, mình phải phụ mẹ dọn dẹp ná thở luôn ấy, năm nay làm gì còn người giúp việc nữa đâu, mà mình cũng không cần, vì mọi người đều vui cả.

Hôm nay – là mồng 4 tết: Mình qua nhà cô chơi, nhà cô mới xây xong thật đẹp, lại còn có một cái ti vi khủng xem phim 3D được cơ chứ, ôi… mình nảy sinh thật nhiều ham muốn….

Tiếp đó, cả nhà đã ăn uống no say ở Hoàng Ty, hôm nay gọi món gì cũng hết cả, mà mình thì đang thèm ăn rau câu dừa ở đấy cơ chứ. Ghét! Và sau khi kết thúc cuộc chơi xì-zách sau đó, mình đã ngồi đây, viết cho xong cái entry này.

Bài viết này, có vẻ như không được như mình mong đợi, chắc vì mình viết vội, vì mỗi ngày qua đi mình đều có một cảm xúc mới, mà đến tận hôm nay mới viết ra, nó sẽ bị lẫn lộn và mai một đi phần nào. Với cả, mình không có nhiều time :) Mọi thứ cứ tự tuôn ra như một dòng chảy và tay mình type liên tục…Thế đó! (giá mà có một cái máy quay phim nào đấy có thể lưu lại được tất cả những lúc này, vì mình sợ sẽ đến một lúc nào đó, mình sẽ  quên mất một vài điều gì đó…)

Tóm lại là, mình rất thích Tết, mình sẽ nhớ hoài những khoảnh khắc đáng yêu như thế này , mình sẽ cố gắng thực hiện vài mục tiêu mới trong năm mới, enjoy Tết như thế là đủ rồi ( tự nhủ mình là đủ rồi ) Hết Tết rồi…:)!

Ba dặn mình thế này: chấp nhận thì cũng nhận, đón nhận thì cũng nhận, vậy thì hãy học cách đón nhận mọi thứ cho dễ thở, trước nhất là để cho bản thân mình thoải mái đã, rồi cái gì cũng qua thôi.

Nhưng liệu trong cuộc đời này, con người ta có đủ minh mẫn để biết được điều mình cần và nên làm, có biết bớt 1 cái cau mày và có thái độ vừa phải, có bàn tay cứng rắn nhưng cũng đủ mềm mại để “act” khéo léo, để đón nhận?

” Schoolbag in hand, she leaves home in the early morning
Waving goodbye with an absent-minded smile

I watch her go with a surge of that well known sadness
And I have to sit down for a while
The feeling that I’m losing her forever
And without really entering her world
I’m glad whenever I can share her laughter
That funny little girl

Slipping through my fingers all the time
I try to capture every minute
The feeling in it
Slipping through my fingers all the time
Do I really see what’s in her mind
Each time I think I’m close to knowing
She keeps on growing
Slipping through my fingers all the time “

{ Slipping through my fingers – ABBA }

Thẻ: ,

Till now, I admit the saying: what u’ve thought about much while awake leads to yr dreams. And these days, that I had lots of dreams makes me feel weird n confusing.
I myself obviously have my wishes n worrying as well, the thing is that they occur in my dream all from what I scare most to what I long to be real. Normally, all the nonsenses come in and out easily no matter how good or bad they r, though I was sleeping still knew they were not true at all. NOW, THEY’R NO MORE.
Somehow, I couldn’t be sound enough to wake up my mind in the nightmares, so that I was sunk in upset, hurry in impulsion, almost stressed, sometimes killingly breathless or even dripping wet with rain tears. So it’s really fantastic to me when I wake up.
On the other hand, I had some greatly sweet dreams which pleased me more than ever. One of the reasons is that I was in a long heavy sleep. It seems to be true to life and estimates I expect them to be ever-continuing without any interruption by waking me up. How awesome!

There’s no more nonsense…
No more impractical…
No more romantic…

But in my dreams, I can find my pieces, my world, my awesomeness…

Hôm nay mình rút ra được ba điều:

- Có nhiều khi mình không nên giữ đúng hẹn quá, có khi bị leo cây và bị hụt hẫng

- Hạn chế wake ng` khác up, đi 1 mình cũng chẳng chết ai

- Hạn chế nhận lời nhờ cậy của người khác để tránh phiền toái và nếu người khác ko nhận lời nhờ cậy của mình thì nên thông cảm cho họ

2 năm rồi đấy anh ạ :)

“The words ” I LOVE YOU” are not for anyone to say from their mouth to their beloved one. It’s a feeling that you can whisper to each other from heart-to-heart without saying it aloud”

2nd of Oct

Thẻ: , ,

“…

- Tối nay có thể nói là anh rất buồn rầu, Arthur của em, nhưng anh không nên như vậy. Có phải chúng ta đang chia tay nhau đâu. Anh luôn nói với em rằng đừng nghĩ đến ngày mai, phải tận hưởng cái khoảnh khắc vẫn đang thuộc về ta mà.

- Nhưng giờ thì anh không thể làm được như thế, anh không còn biết sống một khoảnh khắc mà không nghĩ đến khoảnh khắc sau nữa rồi. Em làm cách nào vậy?

- Em nghĩ đến những giây phút hiện tại này, nó là vĩnh cửu.

Đến lượt mình, cô quyết định kể cho anh nghe một câu chuyện, một trò chơi để anh khuây khoả, cô nói. Cô yêu cầu anh tưởng tưởng rằng anh vừa thắng một cuộc thi mà giải thưởng là như sau : mỗi buổi sáng một nhà băng sẽ mở cho anh một tài khoản và chuyển vào đó 86400 đô la. Nhưng tất cả các trò chơi đều có luật của nó, trò chơi này có hai luật như sau :

- Luật thứ nhất là tất cả số tiền mà anh không chi tiêu trong ngày thì đến tối sẽ bị lấy đi, anh không thể gian lận, không thể gửi số tiền ấy sang một tài khoản khác, anh chỉ có cách là chi tiêu thôi, nhưng sáng hôm sau khi thức dậy nhà băng lại mở cho anh một tài khoản mới, với 86400 đô la mới, để dùng trong ngày. Luật thứ hai : nhà băng có thể chấm dứt trò chơi này mà không cần báo trước; vào bất cứ lúc nào họ cũng có thể nói với anh rằng thế là chấm dứt, rằng họ đóng tài khoản lại và sẽ không có tài khoản khác nữa đâu. Vậy thì anh sẽ làm gì ?

-Anh không hiểu rõ lắm.

- Nhưng đơn giản đấy chứ, đó là một trò chơi, mỗi sáng khi thức dậy người ta cho anh 86400 đô la, với điều bắt buộc duy nhất là phải chi tiêu trong ngày, số tiền không dùng đến sẽ bị lấy đi khi anh đi ngủ, nhưng món quà trời cho hay là trò chơi này có thể ngừng lại bất cứ lúc nào, anh hiểu chứ. Vậy thì câu hỏi là : anh sẽ làm gì nếu một món quà như vậy đến với anh ?

Anh trả lời một cách tự nhiên rằng anh sẽ tiêu từng đô la một để làm những cái gì mà mình thích, và sẽ tặng nhiều quà cho những người mà mình yêu mến. Anh sẽ tìm cách sử dụng từng đồng xu một mà cái “nhà băng kỳ diệu” này tặng để đem lại hạnh phúc cho đời anh và những người xung quanh anh, ngay cả những người mà anh không quen biết nữa, vì anh không tin rằng anh có thể chi tiêu cho mình và cho những người thân của mình hết được 86400 đô la một ngày, nhưng em muốn dẫn đến cái gì thế ?” Cô trả lời : “Nhà băng kỳ diệu này tất cả chúng ta đều có, đó là thời gian ! Chiếc sừng màu nhiệm chứa đầy những giây đồng hồ điểm từng tiếng một!”

Mỗi buổi sáng khi tỉnh dậy, chúng ta được cho 86400 giây để sống trong ngày, và tối đến khi ta đi ngủ không được chuyển gì cho ngày hôm khác, tất cả những gì không được sống đã mất, ngày hôm qua vừa mới trôi đi. Mỗi buổi sáng phép màu này lại bắt đầu, chúng ta lại được 86400 giây để sống, và chúng ta chơi với cái luật không thể lẩn tránh được này : nhà băng có thể đóng tài khoản của chúng ta bất cứ lúc nào, và không thể báo trước : vào tất cả mọi lúc, cuộc sống đều có thể dừng lại. Vậy thì ta sẽ làm gì với 86400 giây mà ta có hằng ngày ? “Điều đó chẳng phải quan trọng hơn những đồng đô la hay sao, những giây được sống ?”

Từ khi cô bị tai nạn, mỗi ngày cô mới hiểu rằng thật ít người nhận thức được thời gian đáng coi trọng và quý giá biết bao. Cô giải thích cho anh những kết luận từ câu chuyện của cô “Anh muốn hiểu một năm sống là gì : hãy đặt câu hỏi cho một sinh viên vừa thi trượt kì thi cuối năm. Một tháng sống : hãy hỏi một người mẹ vừa cho ra đời đứa con đẻ non và đang đợi nó được ra khỏi lồng kính để bà được ôm con trong vòng tay mình, bình yên vô sự. Một tuần : hỏi một người làm việc ở nhà máy hay dưới hầm mỏ để nuôi gia đình mình. Một ngày : hỏi hai người đang yêu mê mệt và đang đợi để gặp lại nhau. Một giờ : hỏi một người mắc chứng sợ bóng tối, đang bị kẹt trong cái thang máy hỏng. Một giây : nhìn vẻ mặt người vừa thoát khỏi tai nạn ôtô, và một phần nghìn giây : hỏi một vận động viên vừa đoạt huy chương bạc ở thế vận hội, chứ không đoạt huy chương vàng mà vì nó anh ta đã luyện tập suốt đời mình. Cuộc sống thật kỳ diệu, Arthur, và em nói với anh điều này với ý thức đầy đủ về sự việc, bởi vì từ khi em bị tai nạn, em thưởng thức giá trị của từng khoảnh khắc. Vì vậy em xin anh, chúng ta hãy tận hưởng tất cả những giây phút mà chúng ta còn lại này”

Arthur ôm cô trong vòng tay mình và thì thầm vào tai cô: “Mỗi giây bên em đáng giá hơn tất cả những giây khác”. Họ đã trải qua phần còn lại của đêm như vậy, ôm ghì lấy nhau trước lò sưởi

…”

{Marc Levi}

Thẻ: ,

My Profile

Photobucket

{P}I{N}K
Age: 18
Location: Hồ Chí Minh
Highschool: Nguyễn Thượng Hiền

Friends List

Freeman Mèo PU
Cheese Kunkun
Trần Trí ChAuLkT Le
Mr.Bim K-Val
MewMew

RSS latest from my friends

  • Lỗi: có thể dòng không tin đang không hoạt động. Hãy thử lại sau.

Blog Stats

  • 6,581 hits

Daisypath

Daisypath Anniversary tickers
Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.